Tản mạn đêm

Từ khi nào đêm chở thành người bạn của ta tâm tình, san sẻ. Đêm ta trở về là ta, buông bỏ mặt nạ và sống thực với mình. Ta ở đâu giữa biển người vội vã, giữa những toan tính rạch ròi, thiệt hơn. Người ta dễ dàng chia sẻ với những người lạ nhưng lại giữ kín lòng với người thân quen, càng yêu nhiều , thương nhiều người ta mới làm đau nhau và buồn phiền vì nhau nhiều hơn. Đêm là những giọt nước mắt của cô gái là khói thuốc vòng của người trai.

Lặng lẽ.

Đêm, anh gọi cho ta từ nước Nhật xa xôi hỏi han mà lòng ta tê tái. Bao lâu rồi??? ta nhớ quá vai anh đẫm nước mắt mà miệng thì cứ mắng ta ngốc ngếch. Đôi khi , anh nói ta trẻ con, ta vô tâm, chê con gái đấy sao mà vụng về đến thế dầu vậy khi chông chênh, khi mất mát ta luôn biết có người anh này ở đó -Như một chốn trở về. Anh bảo con bé ta sao dở hơi đến thế, buồn và nghĩ mãi những chuyện vô duyên.
Anh sẽ sớm về để tét mông cái đứa láu cá, chập cheng. Cảm ơn trời và anh, vì đã luôn đi bên ta như thế.

Chông chênh.

Đêm. Đời chắp vá, đời như mảnh lá nổi trôi, chấp chới tìm bến đứng. Tiếng ghita nơi nào xa vọng lại ta như chìm về kí ức xưa, nơi lời hứa nào cũng là trọn đời trọn kiếp, tình yêu nào cũng tha thiêt lâu bền. CÒn bên nhau tiếng yêu kia còn ngọt ngào quá đỗi, rồi đến khi xa rồi là ngồi tựa mạn thuyền chông chênh trách hận. Hỏi là yêu thế nào mới đúng, yêu bao nhiêu mới đủ, tiếc bao nhiêu mới chân thành? Đâu ai biết yêu là gì???

Tin.

Đêm. Ta hoang mang đi tìm lời giải đáp cho những lọc lừa, hờ hững. Phải chăng quá nhiều lọc lừa nên tin là một điều xa xỉ. Người ta ngày càng nghèo, nghèo quá, nghèo đến cả 1 niềm tin cho đi cũng lưỡng lự. Quanh ta bao nhiêu lời là thật lòng, bao nhiêu lời là dối trá??? cứ loay hoay kiếm tìm điều mà chính bản thân còn nghi ngờ phải chăng là không tồn tại. Như thế chẳng phải rất lạ lùng? Má đã thấm vệt nước. Ướt đẫm.
Hoa

Đêm ta nghĩ về những bông hoa và những cô gái. Mỗi cô gái là một bông hoa rạng rỡ. Yêu như đóa hướng dương đón mặt trời. Kiêu sa như bông rồng đỏ thắm và buồn lại như bông Tường vi đêm tối mịt mùng.. Đã bao người nói yêu hoa đừng để hoa buồn sao vẫn có bông Mạn Đà La khóc ra máu. Trời sinh nàng thân liễu yếu lại cứ nổi giông bão để rách bươm tới tận cánh cuối cùng…

Ly cà phê đắng ngắt, mặn chát. Trống rỗng vỡ tan .

Đêm ta trở về là ta buông mặt nạ .
Nghĩ về gia đình yêu thương mà dâng trào nước mắt. Cảm ơn mẹ vì những yêu thương cho con. Mẹ giấu những khó khăn, những đớn đau mà chịu đựng một mình. Lúc con biết từ một người bác bạn mẹ, tim con như vỡ vụn trăm ngàn mảnh thầm trách mình sao quá đỗi vô tâm. Cảm ơn anh, chị vì luôn che chở đứa em này.

Cảm ơn những người bạn luôn bên ta những lúc vui buồn, thành công hay thất bại.

Cảm ơn những người đã đi qua cuộc đời ta dạy cho ta những bài học cuộc sống có đắng cay, có ngọt ngào, có chân thành, có giả dối.

Xin lỗi những người ta đã làm tổn thương dù vô tình hay cố ý.

Đêm muốn san sẻ lòng mình với một ai đó nhưng lại ngại. Ngại Vì người là con trai, ta là con gái. Ngại vì ta – người đâu đã kịp thân quen. Ngại vì ta sợ người hiểu lầm tình cảm quý mến của ta. Ngại vì sợ người nghĩ ta lắm chuyện, dở hơi. Lòng buồn nặng trĩu.
Đêm ta muốn nhắn tin cho bạn nhưng chuyện kia còn lơ lửng ta biết mở lời sao. Thôi thì im lặng.
Đêm !!!!!

About the author /


Post your comments

Your email address will not be published. Required fields are marked *